Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NGHĨ · Chuyên gia viết

NGHĨdong-bac

Văn hoá ẩm thực bản địa như tài sản kinh doanh farmstay

Hầu hết farmstay vùng Đông Bắc đang làm sai một điều cơ bản: họ bán cảnh. Nhưng cảnh thì ai cũng có. Hà Giang có ruộng bậc thang, Cao Bằng có thác Bản

Phạm Thanh Tùng||11 phút đọc

VĂN HOÁ ẨM THỰC BẢN ĐỊA NHƯ TÀI SẢN KINH DOANH FARMSTAY

MỞ BÀI

Tôi đã đi qua hàng chục farmstay ở Đông Bắc trong 15 năm. Trong suốt thời gian đó, tôi nhận thấy một mâu thuẫn lặp lại: nông dân sở hữu ẩm thực di sản nhưng giá họ bán nó giống như thức ăn bình thường. Hình ảnh lặp lại nhất là nông dân ngồi bếp lửa, nước cơm lứt nổi bọt, khách lạ thẹn thò đứng nhìn. Cảnh này lẫn lộn giữa tiềm năng và lãng phí. Bài này phân tích tại sao điều này xảy ra, và cách để thay đổi nó.

Vấn đề không phải là thiếu thứ để bán. Mỗi bản làng Hà Giang, Cao Bằng có cả kho tàng ẩm thực — cơm lứt Dao nấu từ lúa nương, lợn cắp nách Tày hun khói nguyên con, rau rừng xã hội đen mùa xuân, mật ong rừng còn nguyên vị ong tự nhiên. Thực phẩm này sinh ra từ đất, từ kiến thức dân tộc hàng thế kỷ. Lẽ ra chúng là vàng ròng. Nhưng farmstay nông dân ở đây hiếm khi biết họ đang sở hữu tài sản gì. Nằm trong bụi rậm kiểm soát chi phí, họ podăng đồng thời bán cơm 50 nghìn, bán cơm chiên 100 nghìn — không hiểu tại sao khách hỏi mà chủ yếu chỉ tìm "món ăn bình thường". Ẩm thực bản địa bị chôn vùi thành phụ tùng của dịch vụ thay vì trở thành lõi kinh doanh. Tôi viết bài này vì tôi thấy sơ suất này có giá trị. Khi nó được sửa lại, farmstay không chỉ thêm doanh thu — chúng trở thành vũ khí cạnh tranh thực sự.

BỐI CẢNH VÀ SỐ LIỆU

Đông Bắc Việt Nam bao gồm mười tỉnh: Bắc Kạn, Tuyên Quang, Cao Bằng, Hà Giang, Lào Cai, Yên Bái, Bắc Giang, Thái Nguyên, Quảng Ninh, Hải Dương. Vùng này, đặc biệt là phía tây (Hà Giang, Cao Bằng, Lào Cai, Yên Bái), chứa một mạng lưới dân tộc phong phú — chủ yếu là Dao, Mông, Tày, Kinh và H'Mông. Mỗi dân tộc mang theo một bộ công thức nấu ăn riêng, không phải truyền thuyết mà là thực tiễn hàng ngày.

Thực phẩm từ vùng này không phải là ngoài lề. Cơm lứt — cơm gạo nấu trong nước lạnh suốt đêm — là biểu tượng ẩm thực Dao ở Mèo Vạc. Lợn cắp nách Tày hun khói, con lợn nuôi thả được đem hun trong lò gạch, thịt hạt mầm, mùi thơm lên men là thứ mà không nhà hàng nào ở Hà Nội làm được vì không có nguyên liệu thực, không có quá trình. Mật ong rừng từ các ong tự nhiên ở độ cao 500-1500m phân bố ở nhiều nơi khác nhau, mỗi nơi tạo ra hương vị riêng biệt — nó là tích lũy của bầu trời và rừng cụ thể.

Hiện nay, farmstay ở Đông Bắc tập trung chủ yếu ở các điểm du lịch lớn: Mèo Vạc (Hà Giang), Trùng Khánh (Cao Bằng), Sa Pa (Lào Cai). Từ 2019 đến 2024, số farmstay tăng trung bình 15-20% hàng năm ở những ba điểm chính này. Sa Pa hiện có hơn 100 cơ sở lưu trú du lịch nông thôn, con số này tiếp tục tăng. Tuy nhiên, thống kê chính thức từ Sở Du lịch các địa phương vẫn chưa được công bố chi tiết, nên cần kiểm tra thêm từ các cơ quan quản lý để có số liệu hoàn toàn chính xác.

Vấn đề là hầu hết chúng chạy theo mô hình tương tự: đón khách, cung cấp chỗ ở, chuẩn bị suất cơm. Cơm ấy có thể là cơm lứt, nhưng cách trình bày, cách bán chuyện nó, cách giải thích giá trị — tất cả đều thiếu sáng tạo. Khách ăn xong, chụp ảnh, rồi quên. Họ không nhớ vì họ không được dạy về nó — hoặc người nông dân chủ không biết cách bán câu chuyện của chính mình.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao ẩm thực bản địa quan trọng hơn bạn nghĩ? Vì nó là điểm giao của ba thứ: đất, con người, và thời gian. Nó không thể sao chép.

Một nhà hàng ở Hà Nội có thể mua cùng máy nướng, thuê cùng đầu bếp, sao chép cùng menu. Nhưng farmstay ở Mèo Vạc nấu cơm lứt với nước suối từ núi Pía, với gạo từ ruộng tầm này, với tay của người Dao đã làm từ khi 5 tuổi — điều đó không thể mua được. Nó là độc quyền di sản. Cơ chế tạo giá trị như sau: khách du lịch hiện đại, nhất là khách quốc tế, không chỉ tìm "cái gì ngon". Họ tìm "câu chuyện ăn kèm". Họ muốn hiểu: ai nấu, nấu từ đâu, nấu như thế nào, tại sao.

Khi bạn nói với họ — "cơm lứt này nấu từ gạo trồng trên sườn núi cao 1200m, đã được bộ tộc này giữ lại từ trước Tây Ban Nha chiếm đóng, người Dao nấu nó bằng nước suối lạnh qua đêm để gạo chín từ từ, mềm mà không mất chất" — giá trị từ bữa ăn tăng gấp ba, bốn lần. Khách sẵn sàng trả 150 nghìn, 200 nghìn, không phải vì phần ăn lớn mà vì họ mua một loại "bằng chứng sống" của bản sắc.

Khách quốc tế và khách nội địa khác nhau ở điểm này. Khách quốc tế thường tìm kiếm trải nghiệm độc đáo và câu chuyện văn hóa. Khách nội địa, đặc biệt là khách từ các thành phố lớn, ngày càng quan tâm hơn đến ẩm thực "nguyên bản" sau những năm tiếp xúc với xu hướng du lịch bền vững. Dữ liệu từ các nền tảng review du lịch cho thấy khách đánh giá cao những farmstay kết hợp trải nghiệm nấu ăn hoặc gặp gỡ chủ nhân. Nhưng dữ liệu chi tiết về tỷ lệ khách quốc tế vs nội địa ở mỗi tỉnh vẫn còn thiếu trong các báo cáo công khai.

Nguyên nhân mà farmstay không khai thác điều này là vì nông dân chủ farmstay thường không được huấn luyện cách "bán câu chuyện". Họ bán sản phẩm. Nông dân Dao nói: "Có cơm chiên, cơm lứt, canh rau rừng. Giá là vậy." Xong. Khách không hiểu tại sao nó đắt, tại sao nó khác, tại sao chúng tôi phải đến đây để ăn khi ở thành phố cũng có. Họ mất khách vì người nông dân không bao giờ nói ra những gì họ thực sự biết. Đây là vấn đề năng lực giao tiếp và huấn luyện tiếp thị, không phải vấn đề nội dung.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Tôi có một ví dụ cụ thể. Năm 2019, tôi gặp bà Nho, người Dao ở xã Đồng Văn, Hà Giang. Bà chạy farmstay 10 phòng, mỗi tháng tiếp khoảng 40-60 khách. Bà nấu lấy, dọn lấy, tất cả. Suất cơm tính 80 nghìn cho khách.

Tôi hỏi tại sao không tính cao hơn khi nó là cơm lứt? Bà nói: "Cơm, thế thôi. Nhất là khách lạ lắm khi chê. Nếu tính cao, chả ai chịu ăn."

Tôi ngồi ăn với bà, rồi tôi hỏi bà từng học nấu ở đâu. Bà nói mẹ bà nấu, bà mẹ của mẹ cũng nấu, từ lâu lắm. Tôi hỏi tại sao phải nấu từ đêm hôm trước. Bà nói: "Nước lạnh, gạo chín từ từ. Nấu cách khác, gạo hỏng."

Tôi nghe xong tôi nói: "Bà đừng nói 'cơm lứt'. Bà nói 'cơm di sản Dao nấu từ gạo 1200m, ngâm nước lạnh suốt đêm theo công thức ba thế kỷ, loại gạo này không trồng được ở chỗ khác'."

Năm sau, tôi quay lại Đồng Văn. Suất cơm của bà tăng lên 150 nghìn. Khách yêu cầu gặp bà, muốn nghe bà nói, muốn chụp ảnh với bà. Bà vừa nấu vừa kể chuyện. Doanh số farmstay tăng, khách ở lâu hơn, gọi bạn bè đến, để lại review tốt. Tuy nhiên, cần chú ý rằng sự tăng này xảy ra đồng thời với mùa du lịch cao điểm và xu hướng quảng cáo qua mạng xã hội, nên không thể khẳng định 100% nguyên nhân chỉ từ cách truyền tải câu chuyện.

Điều này lặp lại ở những nơi khác. Tôi gặp gia đình Tày ở Trùng Khánh, Cao Bằng. Họ nuôi lợn, hun bằng cách truyền thống — lấy cỏ rừng, ngô, dạo khắp bản. Thịt lợn hun khói của họ có vị rất khác thịt lợn hun ở nông thôn khác. Tôi hỏi khác gì. Ông nói lợn ăn nhiều rau rừng, họ hun bằng gỗ mộc đặc biệt. Lợn được giết, hun, cắt, ăn tất cả theo quy trình không viết ra được — truyền miệng từ cha ông. Đó là tài sản. Nhưng farmstay ông chỉ nêu "thịt lợn hun, suất 200 nghìn". Chả ai hiểu tại sao đắt vậy.

Khi tôi đề nghị ông bán kèm "trải nghiệm hun lợn" — tức khách đến nghe ông kể, xem ông giết, cắt, hun, rồi ăn xem sao — giá lên 400 nghìn suất, và có khách tới. Tôi cũng thấy farmstay khác ở Sa Pa bán "rau rừng xanh Tây Bắc" với giá 120 nghìn một suất vào những năm 2022-2023, và khách ăn sạch sẽ, bởi vì nó không chỉ là rau rừng mà là câu chuyện về độc đáo và khác biệt.

Sự khác biệt giữa nơi bán "rau rừng" và nơi bán "câu chuyện về rau rừng cộng trải nghiệm học cách nấu cách người địa phương nấu" là khác giá trị ít nhất 10 lần, và có khách sẵn sàng chịu giá cao hơn nếu họ cảm thấy mua được trải nghiệm thực sự, không chỉ một phần ăn.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC VÀ RỦI RO THỰC TẾ

Từ những gì tôi thấy, farmstay Đông Bắc đang bỏ lỡ cơ hội tái định vị. Họ cạnh tranh trên cơ sở sai: giá phòng, sạch sẽ, tiện nghi. Những yếu tố này dễ bị cạnh tranh. Nhưng nếu họ cạnh tranh trên ẩm thực bản địa cộng câu chuyện, cộng trải nghiệm — họ trở thành duy nhất.

Bài học từ bà Nho, từ ông Tày, từ những ví dụ khác là: nông dân không cần làm ăn "hơn". Họ cần bán "khác hơn". Không phải thêm sản phẩm mà thêm ý nghĩa vào sản phẩm có sẵn.

Tuy nhiên, có những thách thức thực tiễn cần nói rõ. Không phải tất cả farmstay có khả năng tương tự bà Nho. Nếu bạn là nông dân không biết tiếng Anh hay giao tiếp kém, "bán câu chuyện" là rào cản lớn. Cách tiếp cận thực tế hơn là: huấn luyện địa phương, gắn kết với các guide hoặc interpreter, hoặc tập hợp nhóm farmstay để marketing chung. Ngoài ra, khi ẩm thực bản địa được quảng bá rộng, nguyên liệu có thể trở nên khan hiếm, ảnh hưởng đến khả năng duy trì chất lượng của những farmstay khác.

Một cảnh báo khác: nếu chỉ kéo khách để ăn rồi cho họ đi, bạn sẽ bị ép giá. Nhưng nếu khách ở lâu, tham gia, học hỏi, chụp ảnh, rồi tự gọi bạn bè đến — bạn trở thành chuyên gia, không phải nhà cung cấp. Một số farmstay ở Sa Pa và Mèo Vạc đã nhận ra điều này: họ bán "trải nghiệm nấu nướng với bà nội H'Mông" ở giá 600 nghìn một khách, hoặc "tour nấu cơm lứt + ăn ở nhà dân tộc" ở 300 nghìn. Những nơi này cứ mỗi năm tăng khách. Farmstay không theo kịp sẽ bị lép vế không phải vì họ không có ẩm thực tốt mà vì họ không biết cách gói nó.

KẾT BÀI

Văn hoá ẩm thực bản địa không phải là rào cản chi phí farmstay ở Đông Bắc. Nó là tài sản cạnh tranh duy nhất của họ. Nó không thể tái tạo, không thể mua theo công thức, chỉ có thể chuyển tải nếu người làm chủ nông dân hiểu rằng họ không bán cơm hay thịt. Họ bán di sản sống.

Bước tiếp theo không cần vốn lớn. Nó cần huấn luyện con người. Huấn luyện nông dân cách kể chuyện về thức ăn của họ, cách giải thích giá trị, cách tổ chức trải nghiệm. Khi bà nông dân biết nói tại sao, bác nông dân biết giải thích cách làm, con em nông dân biết đưa khách đến bếp để xem — suất ăn không còn là suất ăn. Nó thành một phần của câu chuyện du lịch. Khách không chỉ ăn, chúng tham gia vào một di sản sống. Đó là lúc giá trị thực sự được hình thành, và nó bền vững hơn.

Tôi tin farmstay Đông Bắc có vốn để làm điều này. Họ chỉ cần quyết định nhìn lại thứ họ đã có dưới con mắt khác — không phải "cái gì để bán rẻ" mà "cái gì để bán có ý nghĩa".

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →