Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NGHĨ · Chuyên gia viết

NGHĨdong-bac

Liên kết vùng farmstay: khi các chủ farm hợp tác thay vì cạnh tranh

Đông Bắc Việt Nam đang có một nghịch lý đáng suy nghĩ. Một bên là tài nguyên nông nghiệp đặc sắc bậc nhất cả nước: ruộng bậc thang Hoàng Su Phì được c

Phạm Thanh Tùng||11 phút đọc

LIÊN KẾT VÙNG FARMSTAY: KHI CÁC CHỦ FARM HỢP TÁC THAY VÌ CẠNH TRANH

MỞ BÀI

Tôi vừa trở về từ một cuộc họp với ba chủ farmstay ở Yên Bái và Hà Giang. Câu chuyện giống nhau: họ đều nói khách tập trung vào mùa hè và Tết, các ngày khác buồn bã. Một chủ ở Mù Cang Chải than phiền rằng khách từ Hà Nội chỉ muốn ở 2-3 ngày, không có thời gian để tìm hiểu cách sống thực sự. Thêm nữa, họ cạnh tranh bằng giá thấp, bằng review trên các app, thậm chí còn gây sức ép lên nhau. Nhưng tôi cảm thấy một cơ hội to lớn mà họ chưa nhìn thấy: thay vì cạnh tranh, tại sao không liên kết? Tạo chuỗi farmstay từ các tỉnh Đông Bắc, nối các điểm lại với nhau sao cho khách có thể đi một hành trình 5-7 ngày thay vì 2-3 ngày? Điều này không chỉ tăng doanh thu, mà còn bảo vệ từng farmstay khỏi sự hủy hoại của cạnh tranh giá. Đó là chủ đề tôi muốn nói với bạn hôm nay.

BỐI CẢNH VÀ SỐ LIỆU

Vùng Đông Bắc Việt Nam bao gồm 10 tỉnh: Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Tuyên Quang, Lạng Sơn, Thái Nguyên, Bắc Giang, Quảng Ninh, Yên Bái và Bắc Giang. Lưu ý rằng Điện Biên và Lai Châu thuộc vùng Tây Bắc, không phải Đông Bắc theo định nghĩa chính thức của Tổng cục Thống kê. Diện tích vùng khoảng 95.000 km², với độ cao phổ biến từ 800 đến 1.500 mét tại vùng núi. Đây là vùng có đặc điểm khí hậu mùa, với 4 mùa rõ rệt. Vùng này được quản lý bởi 10 tỉnh khác nhau, nhưng có cùng một đặc thù chung: nông nghiệp bền vững, văn hóa dân tộc sâu sắc, và cảnh quan thay đổi theo độ cao.

Các khu vực có hoạt động farmstay được biết đến gồm Mù Cang Chải ở Yên Bái (nổi tiếng với ruộng bậc thang và cà chua), Đồng Văn và Mèo Vạc ở Hà Giang (vùng cao, người Mông, Giáy), Ba Bể ở Bắc Kạn (du lịch sinh thái hồ nước), Bảo Lạc ở Cao Bằng (cao nguyên). Tuy nhiên, những con số cụ thể—bao nhiêu farmstay hoạt động, lượt khách mỗi năm, doanh thu trung bình—vẫn chưa được thống kê công khai từ các cơ quan du lịch địa phương. Điều này cho thấy thị trường farmstay vùng này còn rất lỏng lẻo, chưa có kế hoạch phát triển đồng bộ.

Nông nghiệp vùng Đông Bắc đa dạng theo mỗi địa bàn: lúa nước (vùng thấp, 2 vụ/năm), ngô, khoai lang, chè (đặc biệt ở Thái Nguyên và Cao Bằng), cà chua (Mù Cang Chải, độ cao 1.200-1.500 mét, vụ chính 6-9 hoặc 7-10 tùy vào thời tiết), dâu tây, quế, đinh hương (Hà Giang, Cao Bằng). Khoai lang có vụ hè (6-9) và vụ thu (8-12) tùy loại giống. Mỗi cây trồng có lịch vụ khác nhau, tạo nên cơ hội thú vị cho farmstay: nếu liên kết đúng cách, khách có thể trải nghiệm hoạt động nông nghiệp thực sự quanh năm. Nhưng hiện tại, farmstay không được xếp vào chiến lược phát triển nông thôn chính thức của các tỉnh. Nó còn là hoạt động nhỏ lẻ, mỗi hộ tự làm, tự marketing, tự chịu rủi ro.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao liên kết lại quan trọng? Vì bản chất của farmstay là kinh tế mùa vụ. Khách đến không phải vì tòa nhà đẹp, mà vì muốn trải nghiệm nông nghiệp—trồng lúa, hái trái cây, học cách làm nước chấm từ quế. Nhưng mỗi crop chỉ kéo dài 1-2 tháng. Sau đó, farmstay chỉ có khách du lịch tới vì phong cảnh, không phải vì trải nghiệm thực.

Nếu một chủ farmstay ở Mù Cang Chải chỉ toàn bộ vào hạng mục cà chua (vụ chính 6-9 hoặc 7-10), thì những tháng khác năm chỉ là phục vụ khách du lịch thông thường—và cạnh tranh với những farm khác bằng giá. Nhưng nếu liên kết với ba-bốn farm khác ở các khu vực khác, lịch vụ sẽ khác nhau. Một farm ở Bảo Lạc trồng quế (vụ hái lá chủ yếu 8-10), một farm ở Đồng Văn trồng khoai lang (vụ chính 8-12), một farm ở Ba Bể có đặc thù du lịch sinh thái hồ quanh năm. Bây giờ, một khách muốn trải nghiệm nông nghiệp Đông Bắc có thể đặt package 7 ngày, đi từ Mù Cang Chải → Hà Giang → Cao Bằng → Ba Bể, mỗi nơi ở 1.5-2 ngày, và mỗi nơi đều có hoạt động thực tế, không phải "tạo ra" để phục vụ khách.

Cơ chế này tạo ba lợi thế cốt lõi:

Thứ nhất, mỗi farm tăng lượng khách từ liên kết—khách của mạng lưới sẽ được phân phối theo lịch vụ, chứ không chỉ phụ thuộc vào review trên OTA hoặc sâu sắc vào những ứng dụng như Booking, Agoda. Khách dài hạn có xu hướng tin tưởng gợi ý từ farm trước hơn là tự tìm kiếm. Thứ hai, giữ được giá. Nếu khách dành 5-7 ngày cho toàn bộ mạng lưới, mỗi farm không cần cạnh tranh giá để chiếm thị phần ngắn hạn. Mỗi farm có margin an toàn vì doanh thu không phụ thuộc vào một mùa vụ duy nhất. Thứ ba, trải nghiệm khách tốt hơn—khách không phải ở một chỗ lặp đi lặp lại, mà được nhìn thấy sự đa dạng thực sự của Đông Bắc: từ ruộng bậc thang, lên cao nguyên, rồi xuống vùng sinh thái.

Tôi thấy rõ một nguyên nhân tại sao điều này chưa xảy ra: thiếu người quản lý liên kết. Mỗi chủ farm coi chính mình là một doanh nghiệp độc lập, không có thời gian hoặc kỹ năng để phối hợp với đối thủ. Cảnh báo về độc quyền cũng tồn tại—một farm lớn sợ rằng nếu liên kết, mình sẽ bị farm nhỏ hơn "ăn cơm" mà không phải trả công. Và cuối cùng, không có khung pháp lý rõ ràng từ các cơ quan du lịch địa phương để khuyến khích mô hình này. Nếu liên kết là sáng kiến tự phát của các farm nhỏ, chính quyền sẽ cần hỗ trợ về pháp lý, thuế, và thương hiệu.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Tôi đã phỏng vấn ba chủ farmstay ở Yên Bái, Hà Giang, và một người liên lạc từ UBND huyện Bảo Lạc. Đây là những gì họ nói:

Chủ farm Mù Cang Chải (tôi sẽ gọi là anh A) nói: "Mùa hè, mỗi ngày tôi có 8-10 khách (tính theo phòng, không phải cá nhân). Nhưng từ tháng 11 đến tháng 3, chỉ có 2-3 phòng được book. Tôi biết có farm khác ở Cao Bằng cũng bị vậy. Nhưng tôi không biết liên lạc họ như thế nào, và không chắc họ có muốn hợp tác không. Lại có, nếu liên kết, ai quản lý? Ai chịu trách nhiệm nếu khách bị thất vọng?"

Anh A nêu ra lo lắng chính đáng: nếu liên kết, ai là người phối hợp, ai là người trung gian giữa các farm, ai là người chịu trách nhiệm pháp lý nếu có tranh chấp? Mô hình hợp tác thành công phải có câu trả lời rõ ràng cho những câu hỏi này.

Chủ farm ở Đồng Văn (anh B) nói: "Du khách ở lâu hơn nếu họ có các lựa chọn khác gần đó. Tôi có ba khách hôm qua muốn ở Ba Bể sau khi ở đây. Tôi không có liên hệ nào với farm ở đó, nên họ tự tìm. Nhưng nếu tôi có thể kết nối trực tiếp và có cơ chế chia lợi nhuận rõ ràng, tôi sẽ kiếm được hoa hồng, và khách sẽ có trải nghiệm mình gợi ý mà không phải lo lắng." Anh B nhắc đến "cơ chế chia lợi nhuận"—đây là điểm then chốt mà các farm cần làm rõ. Hoa hồng là bao nhiêu? Ai tính tiền? Ai chuyển tiền?

Người liên lạc từ huyện Bảo Lạc: "Chúng tôi có khoảng 15-20 hộ tham gia vào hoạt động du lịch nông thôn. Nhưng không ai gọi nó là 'farmstay'—họ gọi nó là 'homestay' hoặc 'khách sạn nông thôn'. Chính phủ huyện chỉ hỗ trợ nâng cấp cơ sở vật chất hoặc tiếp thị chung ở mức khiêm tốn. Chúng tôi không có chiến lược tiếp thị chung, không có brand chung cho huyện. Mỗi hộ tự kiếm khách qua Booking, Agoda, hoặc Facebook cá nhân."

Những lời nói này phản ánh một thực tế: các chủ farmstay muốn liên kết, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Họ sợ rủi ro: rủi ro về danh tiếng (nếu farm khác tệ), rủi ro về tài chính (nếu phân chia lợi nhuận không công bằng), rủi ro về tự do quản lý (nếu phải tuân theo quy định chung). Và các chính quyền địa phương không thấy farmstay là ưu tiên du lịch so với các dự án cơ sở hạ tầng lớn.

Tuy nhiên, tôi cũng biết một mô hình thành công từ một vùng khác—mạng lưới farmstay ở Mộc Châu, Sơn La. Ở đó, một người địa phương thành lập hội farmstay, và các chủ farm đã tự nguyện tham gia. Họ chia sẻ khách, chia sẻ thông tin về mùa vụ, thậm chí có một website chung. Doanh thu của mỗi farm tăng khoảng 25-30% sau khi liên kết (trong khoảng thời gian 2015-2022). Điều này không phải từ trên xuống (không phải lệnh chính phủ), mà từ dưới lên (khởi xướng bởi các chủ farm thấu hiểu giá trị của hợp tác). Tuy nhiên, lưu ý rằng Mộc Châu có nền nông nghiệp khác (chè, mận, hồng), địa hình ít phức tạp hơn Đông Bắc, nên không thể copy-paste mô hình trực tiếp.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC

Dựa trên những gì tôi thấy, tôi có ba bài học để chia sẻ với các chủ farmstay vùng Đông Bắc.

Thứ nhất, liên kết không có nghĩa là mất độc lập. Mô hình Mộc Châu cho thấy mỗi farm vẫn quản lý nội bộ một cách độc lập. Họ chỉ chia sẻ thông tin khách, lịch vụ, và giá package chung. Mỗi farm vẫn có chính sách phục vụ riêng. Liên kết là về tiếp thị chung và phân phối khách thông minh, chứ không phải về kiểm soát toàn bộ hoạt động của mỗi farm.

Thứ hai, cần một người có tầm nhìn để khởi động. Tôi nhận thấy rằng, nếu không có một chủ farm có tầm nhìn xa, hoặc một quan chức huyện hỗ trợ tích cực, liên kết sẽ không bao giờ xảy ra. Ở Mộc Châu, người khởi xướng là một nông dân có tính lãnh đạo mạnh. Ở Đông Bắc, chưa có ai như vậy xuất hiện. Đây không phải là vấn đề năng lực, mà là vấn đề khuyến động và động lực.

Thứ ba, cần tài chính khởi động. Mạng lưới liên kết cần người quản lý toàn thời gian, cần website chung, cần chiến dịch marketing định kỳ, cần chi phí vận hành liên lạc. Chi phí này phải được chia sẻ giữa các farm theo tỷ lệ công bằng hoặc được hỗ trợ bởi chính quyền và các quỹ du lịch. Nhưng hiện tại, không farm nào muốn chịu chi phí trước để hy vọng lợi nhuận sau, vì họ không thấy được ví dụ thành công tương tự ở gần.

Cảnh báo quan trọng: Nếu vùng Đông Bắc không xây dựng liên kết farmstay trong vòng 3-5 năm tới, xu hướng tiếp theo sẽ là sáp nhập—các chuỗi khách sạn lớn từ Hà Nội và TP.HCM sẽ mua lại các farm nhỏ, chuyển thành resort cao cấp, và farmstay sẽ không còn là của nông dân nữa. Khách sẽ không còn trải nghiệm nông nghiệp thực, mà sẽ là những buổi chụp ảnh Instagram giả tạo. Đó là lúc quá muộn để hối tiếc.

KẾT BÀI

Liên kết vùng farmstay ở Đông Bắc không phải là lý tưởng xa vời. Nó có thể xảy ra nếu có ba điều kiện đáp ứng: một lãnh đạo địa phương hoặc chủ farm có tầm nhìn sáng suốt, hỗ trợ tài chính từ chính quyền hoặc các tổ chức du lịch quốc gia, và trên hết là sự đồng ý từ các chủ farm rằng hợp tác tốt hơn cạnh tranh. Bước đầu không cần phức tạp: huyện Bảo Lạc hoặc Mù Cang Chải có thể thành lập một Hội nông dân-du lịch nhỏ với 5-7 farm, chi phí khởi động 50-100 triệu đồng/năm, được tài trợ từ Quỹ du lịch tỉnh kết hợp hoa hồng từ đặt phòng. Nếu bạn là chủ farmstay hoặc quan chức du lịch, hãy bắt đầu từ một cuộc họp nhỏ với 3-5 farm gần nhất. Không cần kiến trúc toàn vùng ngay. Chỉ cần bước đầu. Đó là nơi sự thay đổi bắt đầu.

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →