Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

ĐI · Nơi đáng đến

ĐInam-trung-bo

Phú Yên farmstay — Tuy An và hoa vàng trên cỏ xanh

Phú Yên không thiếu người biết đến. Nhưng đa số chỉ dừng ở Tuy Hòa, chụp ảnh đá Nhảy, ghé gành Đá Đĩa rồi về. Tuy An — huyện nằm phía bắc tỉnh, giáp B

Phạm Thanh Tùng||13 phút đọc

PHÚ YÊN FARMSTAY — TUY AN VÀ HOA VÀNG TRÊN CỎ XANH

MỞ BÀI

Có một sự thật bạn cần nghe trước khi đặt vé tàu đến ga Tuy Hòa.

"Hoa vàng trên cỏ xanh" — câu tagline du lịch đẹp nhất miền Trung thập kỷ qua — không nằm ở Tuy An. Những cánh đồng mà đạo diễn Victor Vũ chọn quay bộ phim cùng tên năm 2015 phân bố ở nhiều địa điểm trên đất Phú Yên, trải từ vùng ven sông Ba đến các huyện nội địa, không tập trung ở Tuy An. Phim công chiếu, du khách đổ về, và cái tên Phú Yên bỗng nhiên bốc lên như lửa gặp gió. Nhưng phần lớn người đến tìm hoa vàng lại đi theo quán tính, lướt qua Tuy An mà không biết mình đang bỏ lỡ thứ gì.

Đó là mắt xích tôi muốn gỡ trong bài này. Tuy An không cần mượn danh hoa vàng từ nơi khác. Huyện này có đầm Ô Loan, một trong những đầm nước lợ được nhắc đến nhiều nhất dải đất miền Trung, được công nhận danh lam thắng cảnh cấp quốc gia. Có nghề nuôi trồng thủy sản bám đầm từ đời cha sang đời con. Có cộng đồng nông ngư dân sống chậm theo nhịp mùa vụ. Nếu bạn đang tìm một địa điểm farmstay thực sự chứ không phải resort trá hình, Tuy An mới là câu trả lời đúng. Vấn đề là bạn phải biết đặt câu hỏi đúng trước khi lên đường.

BỐI CẢNH VÀ SỐ LIỆU

Phú Yên là tỉnh duyên hải Nam Trung Bộ, kẹp giữa Bình Định ở phía bắc và Khánh Hòa ở phía nam. Địa hình đa tầng: đồng bằng ven biển hẹp, đồi bán sơn địa xen kẽ, và dãy núi phía tây giáp Gia Lai-Đắk Lắk. Tuy An là huyện đồng bằng ven biển, địa thế thấp, phần lớn dưới 50 mét so với mực nước biển. Đây không phải vùng núi hoang dã, nhưng cũng không phải đô thị. Nó nằm ở vùng trung gian dễ chịu nhất mà nông nghiệp và thủy sản có thể song hành.

ĐẦM Ô LOAN là trái tim của Tuy An. Diện tích theo các văn bản nhà nước vào khoảng 1.570 héc-ta, tuy một số nguồn ghi khác nhau trong khoảng 1.460 đến 1.570 héc-ta. Quy mô đủ để nhìn từ đỉnh đèo Quán Cau xuống mà không thấy bờ bên kia. Đầm thông ra biển qua một cửa nhỏ, nước lợ pha theo thủy triều, tạo ra hệ sinh thái đặc biệt nuôi sống nghêu, cá mú, sò huyết, ghẹ đầm quanh năm. Sò huyết Ô Loan từ lâu đã là thương hiệu đặc sản của Phú Yên, không cần tiếp thị nhiều vẫn được thực khách trong và ngoài tỉnh tìm mua.

Về nông nghiệp, CÂY TRỒNG CHÍNH của Tuy An gồm lúa nước, mía, sắn và dừa ven biển. Hai vụ lúa mỗi năm: vụ đông xuân thu hoạch vào khoảng tháng 3 đến tháng 4, vụ hè thu thu hoạch muộn hơn. Chính vụ đông xuân tạo ra cảnh cánh đồng lúa chín vàng óng phổ biến ở nhiều huyện Phú Yên, bao gồm cả khu vực xung quanh đầm Ô Loan. Hoa dã quỳ, loài hoa màu vàng rực mọc tự nhiên trên đồi và ven đường vùng bán sơn địa, nở rộ vào tháng 11 đến tháng 12. Nó có mặt ở nhiều vùng Phú Yên chứ không đặc trưng riêng cho bất kỳ huyện nào.

Sau bộ phim năm 2015, du lịch Phú Yên bật lên mạnh mẽ. Theo số liệu Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Phú Yên, năm 2019 trước khi COVID làm đứt gãy chuỗi, tỉnh đón khoảng 2,2 đến 2,5 triệu lượt khách. Mùa cao điểm trải dài từ tháng 3 đến tháng 8, khi biển lặng và nắng vàng. Farmstay tại Tuy An nói riêng còn là mô hình rất non, và cho đến nay số liệu thống kê về cơ sở lưu trú kiểu này tại huyện hầu như chưa được hệ thống hoá.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao Tuy An lại quan trọng trong bức tranh farmstay miền Trung? Và vì sao vùng đất này lại bị định vị sai so với tiềm năng thực sự của nó?

CÂU TRẢ LỜI THỨ NHẤT nằm ở cấu trúc địa lý. Tuy An có thứ mà hầu hết các huyện đồng bằng ven biển miền Trung không có: sự kết hợp giữa đầm nước lợ lớn, đồng bằng lúa và vùng bán sơn địa trong bán kính di chuyển hợp lý. Đây là lợi thế địa lý thực sự của huyện, không cần đặt thêm lên vai nó bất kỳ hình ảnh vay mượn nào từ nơi khác.

CÂU TRẢ LỜI THỨ HAI nằm ở câu chuyện mà điện ảnh đã vô tình tạo ra. Bộ phim "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh" không chỉ bán cảnh đẹp, nó bán cảm xúc của một tuổi thơ nông thôn đã mất, của cánh đồng, của mưa chiều, của những con người chất phác. Khách đến Phú Yên sau năm 2015 phần nhiều đi tìm cảm giác đó, chứ không phải resort hay buffet hải sản. Đây là nhóm khách có tiềm năng phù hợp với farmstay. Nhưng đến nay, Tuy An chưa tận dụng được nguồn cầu này vì thiếu sản phẩm lưu trú được đóng gói bài bản, thiếu câu chuyện rõ ràng kể về đầm Ô Loan và sinh kế của người dân quanh đầm.

CÂU TRẢ LỜI THỨ BA, và đây là điểm tôi thấy cần phân tích thẳng, là vấn đề định vị địa danh. Du khách lẫn truyền thông hay gộp toàn bộ Phú Yên vào một ký ức cảm xúc duy nhất từ bộ phim, nhưng lại không phân biệt được sự khác nhau giữa các huyện. Mỗi huyện có đặc trưng khác nhau. Tuy An là huyện của đầm, của nghêu sò, của cộng đồng ngư nông. Không nên gắng ghép nó vào hình ảnh của vùng quay phim khác, vì khi bạn làm vậy, bạn đang bán một sản phẩm không trung thực và khách sẽ thất vọng khi đến.

CƠ CHẾ SINH THÁI của đầm Ô Loan cũng là lý do tại sao farmstay ở đây có sức hút riêng. Đầm thông biển, thủy triều lên xuống, hệ sinh vật phong phú. Người nuôi trồng thủy sản trong đầm không làm nông theo nghĩa đặt hạt giống xuống đất, họ canh con nước, theo dõi lồng bè, biết khi nào trăng sáng thì nghêu bò nhiều hơn. Đó là tri thức bản địa cực kỳ hấp dẫn với du khách đô thị muốn trải nghiệm thực sự. Farmstay khai thác được tầng tri thức này mới là farmstay đáng tiền.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Khi đi thực địa vùng ven đầm Ô Loan, điều đầu tiên nhận ra là phần lớn cộng đồng ngư dân ở đây chưa quen với việc tiếp khách lưu trú theo cách bài bản. Không phải họ không muốn, mà họ chưa từng được ai chỉ cho cách làm. Nhà ven đầm, sân nhìn ra mặt nước, ghe thuyền buộc ngay trước cổng, điều kiện vật lý đủ để tạo ra một farmstay đơn giản và chân thực.

Nhưng CHUYỂN TỪ NHÀ Ở SANG CHỖ ĐÓN KHÁCH đòi hỏi ít nhất ba thứ người dân chưa có: phòng ngủ được cải tạo, kỹ năng phục vụ cơ bản và cách kể câu chuyện về cuộc sống của mình. Đáng chú ý là ven đầm đã có các hộ kinh doanh ăn uống hải sản từ nhiều năm trước, khách từ Tuy Hòa và Quy Nhơn xuống ăn cuối tuần là chuyện bình thường. Nhưng từ phục vụ ăn uống ngày đến tiếp đón khách ở lại qua đêm là một khoảng cách cần được lấp đầy bằng đào tạo và hỗ trợ chính sách.

Một vài mô hình nhỏ đã xuất hiện quanh đầm Ô Loan trong vài năm gần đây. Có những hộ cải tạo gian nhà phụ thành phòng ngủ cho khách, tự nấu bữa sáng bằng hải sản đầm, đưa khách ra lồng bè buổi sớm. Đây là farmstay, hay đúng hơn là FISHSTAY, mô hình lưu trú gắn với nuôi trồng thủy sản, theo nghĩa nguyên thủy nhất: không bảng hiệu, không nền tảng đặt phòng trực tuyến, hoạt động chủ yếu qua giới thiệu miệng. Điểm mạnh của mô hình này là tính xác thực tuyệt đối. Điểm yếu là không ổn định: khách hôm nay có, hôm sau vắng, chủ nhà không biết cách quản lý dòng tiền và dễ bỏ cuộc sau một mùa thất thu.

Nhìn rộng ra toàn huyện, sinh kế chính của người Tuy An vẫn là nông nghiệp và ngư nghiệp. Du lịch nông nghiệp nếu được phát triển đúng hướng có thể tạo thêm nguồn thu từ tiếp đón du khách song song với sản xuất. Đây không phải lý thuyết, đây là bài học từ các mô hình agritourism thành công ở miền Bắc và miền Nam đã được kiểm chứng nhiều năm.

SÒ HUYẾT Ô LOAN, ghẹ đầm, cá mú nuôi lồng bè là những đặc sản có thể trở thành trụ cột trải nghiệm ẩm thực trong một sản phẩm lưu trú hoàn chỉnh. Khách không chỉ ăn sò, họ muốn hiểu sò được nuôi thế nào, tại sao sò ở đây có vị khác, người đầm sống với con sò như thế nào qua các thế hệ. Câu chuyện ẩm thực gắn với địa phương là thứ không bao giờ lỗi mốt trong thị trường du lịch trải nghiệm.

Tuy nhiên, cần nói thẳng một điều mà nhiều bài viết về Ô Loan hay bỏ qua: ĐẦM ĐANG ĐỐI MẶT VỚI CÁC VẤN ĐỀ MÔI TRƯỜNG NGHIÊM TRỌNG. Trong nhiều năm gần đây, hiện tượng ô nhiễm từ nước thải sinh hoạt và nuôi trồng thủy sản không kiểm soát đã tác động rõ rệt đến hệ sinh thái đầm. Nguồn lợi thủy sản, đặc biệt là sò huyết, có dấu hiệu suy giảm so với trước. Diện tích mặt đầm bị xâm lấn bởi lồng bè và các công trình không phép. Người địa phương sống bám đầm biết rõ điều này hơn bất kỳ bài báo du lịch nào. Bất kỳ kịch bản phát triển du lịch nào ven đầm mà không bắt đầu từ việc nhìn nhận thực trạng này đều là kịch bản thiếu trung thực và tiềm ẩn rủi ro dài hạn.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN tôi rút ra sau nhiều lần đi thực địa Phú Yên: đừng xây thương hiệu địa điểm bằng câu chuyện mượn từ nơi khác. Tuy An có đặc trưng riêng của mình, đầm nước lợ, nghề nuôi trồng thủy sản, nhịp sống nông ngư đan xen. Đó là câu chuyện đủ sức hấp dẫn, không cần vay thêm hình ảnh từ bất kỳ bộ phim hay địa danh nào. Khách đến với kỳ vọng được xây từ câu chuyện thực sẽ ra về với trải nghiệm trọn vẹn. Khách đến với kỳ vọng sai lệch sẽ thất vọng và không quay lại.

BÀI HỌC THỨ HAI: đầm Ô Loan là tài sản cốt lõi và phải được bảo vệ cùng lúc với khai thác. Farmstay phát triển ven đầm nếu không có quy hoạch rõ ràng sẽ dẫn đến tình trạng xây dựng tràn lan, rác thải, nước thải từ lưu trú tác động trực tiếp đến hệ sinh thái vốn đã chịu nhiều áp lực. Khi đầm suy thoái, nghêu giảm, sò mất chất, toàn bộ câu chuyện đặc sản sụp theo. Bài học này không mới nhưng hay bị bỏ qua trong giai đoạn hưng phấn phát triển du lịch.

BÀI HỌC THỨ BA dành riêng cho người muốn đầu tư lưu trú tại đây: quy mô nhỏ là lợi thế, không phải điểm yếu. Mô hình ven đầm không cần 50 phòng. Mười phòng, thiết kế sát mặt đầm, bữa ăn từ hải sản nuôi ngay tại chỗ, chương trình trải nghiệm ra đầm mỗi sáng, mô hình đó có thể tạo ra trải nghiệm không thể sao chép. Tuy nhiên, trước khi tính đến thiết kế và vận hành, nhà đầu tư cần giải quyết một rào cản cơ bản: đất ven đầm phần lớn là đất nuôi trồng thủy sản hoặc đất nông nghiệp. Chuyển đổi mục đích sang lưu trú du lịch là quy trình phức tạp, tốn thời gian và chi phí pháp lý không nhỏ. Đây là ĐIỂM NGHẼN SỐ MỘT mà bất kỳ ai nghiêm túc với bài toán đầu tư ở đây đều phải tính đến ngay từ đầu, trước cả bước lên phương án kinh doanh.

Cảnh báo cuối: MÙA HOA DÃ QUỲ tháng 11 đến tháng 12 tại Phú Yên trùng với mùa mưa bão miền Trung. Ai lên kế hoạch đến Tuy An thời điểm này cần tính toán rủi ro thời tiết, đường đi vào vùng bán sơn địa có thể bị ảnh hưởng bởi ngập lụt. Mùa cao điểm lý tưởng cho Tuy An vẫn là tháng 3 đến tháng 8, khi lúa đông xuân vừa gặt xong hoặc đang chín, biển và đầm đều ổn định, ánh sáng đẹp nhất trong năm.

KẾT BÀI

Tuy An không phải điểm đến của những người đi tìm checkin ồn ào. Nó là điểm đến của người biết lắng nghe, nghe tiếng mái chèo trên đầm lúc sáng sớm, nghe người ngư dân giải thích tại sao con nước hôm nay tốt hơn hôm qua, nghe cả cái im lặng dài giữa cánh đồng lúa và mặt đầm lung linh ánh trưa.

Hoa vàng trên cỏ xanh là cảm xúc. Ô Loan mới là hiện thực. Và trong nhiều trường hợp, hiện thực chân thực lại đẹp hơn cảm xúc được xây bằng điện ảnh rất nhiều.

Nếu bạn đang nghiên cứu mô hình lưu trú miền Trung để đầu tư, để trải nghiệm, hoặc để hiểu vì sao một số điểm đến bứt phá trong khi những nơi khác mãi giậm chân, Tuy An là bài toán đáng phân tích. Không nhiều nơi còn giữ được sự nguyên vẹn của sinh kế truyền thống trong khi vẫn nằm ở vị trí địa lý đủ gần để khai thác du lịch nghiêm túc. Nhưng cũng không nhiều nơi đang đứng trước ngưỡng cửa mà bên trong vừa có cơ hội, vừa có những vấn đề thực sự cần được giải quyết trước khi bước vào.

Tôi không khuyên bạn đến Tuy An để tìm phim ảnh. Tôi khuyên bạn đến để thấy những thứ không có trong phim.

Phân tích chi tiết hơn về các mô hình farmstay Nam Trung Bộ, khung đầu tư và lộ trình phát triển theo từng vùng, tất cả có tại nhahoachdinh.