Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NGHĨ · Chuyên gia viết

NGHĨbac-trung-bo

Miền Trung sau lũ: tái thiết nông thôn và vai trò của farmstay

Lũ về. Nước rút. Và rồi người ta bắt đầu đếm thiệt hại. Nhưng ở Miền Trung — đặc biệt là dải Bắc Trung Bộ từ Thanh Hóa kéo xuống Thừa Thiên Huế — câu

Phạm Thanh Tùng||15 phút đọc

MỞ BÀI

Miền Trung lại ngập lụt. Năm 2020, mưa kéo dài từ cuối tháng 9 đến giữa tháng 10 khiến đê vỡ, lúa úng nước. Năm 2023, 2024 lịch sử lặp lại. Tôi đã thấy những cánh đồng ở Hà Tĩnh, Quảng Bình chuyển thành biển nước trong vài giờ. Bê tông nứt, ruộng bùn đen, nhà cửa tan hoang. Nông dân mất mùa, mất sinh kế. Nhưng đó là nửa đầu câu chuyện. Nửa sau là: sau mỗi lần lũ, những hộ nông dân này có cơ hội lật ngược tình thế hay cứ quay vòng vào nghèo? Trong bối cảnh ấy, farmstay — hình thức cho du khách ở tại nhà nông dân, học hỏi đời sống nông thôn — không phải chỉ là một mô hình du lịch bình thường. Đó là một công cụ tái thiết: vừa tạo thêm thu nhập, vừa phục hồi tinh thần, vừa gắn kết cộng đồng lại sau các cơn lũ. Tôi viết bài này để đặt câu hỏi cấp bách: tại sao farmstay lại là đích đến chiến lược cho tái thiết nông thôn miền Trung? Và chúng ta đang mắc kẹt ở đâu?

BỐI CẢNH

Miền Trung (Bắc-Trung Bộ) trải dài từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi, bao gồm 9 tỉnh chính: Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Vùng này là một trong những cái nôi lúa của Việt Nam. Nông nghiệp không chỉ là nghề, mà là bộ dạng của xã hội — theo Tổng cục Thống kê (2020), tỷ lệ lao động nông nghiệp ở các tỉnh miền Trung dao động từ 48% đến 58%, cao nhất ở Hà Tĩnh (58%) và Quảng Bình (51%). Cây trồng chủ yếu là lúa mùa hè thu, mùa đông xuân, chè ở Thanh Hóa và Nghệ An, bên cạnh ngô, khoai, đậu ở các vùng cao và ven biển.

Tuy nhiên, lũ lụt không phải hiện tượng hiếm. Theo báo cáo từ Cục Quản lý Đê Điều và Phòng chống Lũ Bão, năm 2020, mưa liên tiếp ở Trung Bộ từ cuối tháng 9 đến giữa tháng 10 đã tạo ra tình trạng ngập lụt kéo dài. Đường mưa di chuyển chậm, tích nước ở hạ lưu. Đê vỡ ở nhiều nơi, đặc biệt tại Hà Tĩnh và Quảng Bình. Ruộng lúa sắp thu hoạch ngập sâu hàng tuần, cây lúa bị thối, lép. Nông dân mất toàn bộ vụ. Khi tôi đi khảo sát thực tế, tôi thấy những xã nguyên vẹn vẫn bị cô lập 3-4 tuần, người dân không có lương thực, phải sống nhờ cây cối còn sót lại. Năm 2023-2024, tình trạng tương tự tái hiện với những biến thể về cường độ và quy mô. Ghi chép của các hộ dân địa phương cho thấy xu hướng tần suất lũ lụt có dấu hiệu gia tăng — một tín hiệu rõ ràng của thay đổi khí hậu.

Điểm nhân khí ở đây là: nông dân miền Trung không chỉ gặp thách thức từ lũ lụt, mà sau lũ, họ gặp khó khăn lớn trong phân lớp thu nhập. Sau mỗi vụ lũ, có những hộ mất khả năng vay vốn tái sản xuất, nợ nần tích lũy, rơi vào vòng luẩn quẩn suy nghèo. Du lịch nông thôn, hay cụ thể hơn là farmstay, đang nảy nở ở một số địa điểm như Hương Sơn (Hà Tĩnh), các huyện ở Quảng Nam, Quảng Ngãi. Nhưng quy mô vẫn còn nhỏ, số lượng farmstay hoạt động, lượng khách, doanh thu chưa được thống kê chính thức rõ ràng. Đây là khoảng trống chiến lược cần nắm vụng ngay.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao farmstay lại quan trọng cho tái thiết nông thôn miền Trung? Câu trả lời nằm ở bản chất của mô hình này.

Thứ nhất, farmstay tạo dòng tiền bù đắp đa dạng. Nông dân truyền thống sống chỉ từ sản phẩm nông nghiệp — lúa, chè, rau — với giá bán do thị trường quy định, rủi ro cao từ thời tiết, dịch bệnh. Một vụ lũ là mất hết. Farmstay, ngược lại, tạo ra thêm một dòng thu nhập song song: cho thuê phòng, bán thức ăn nông sản, bán dịch vụ trải nghiệm (đi cấy, gặt, làm nước chấm, nấu ăn theo kiểu truyền thống). Thu nhập này không bị lũ làm mất — nó tồn tại miễn là nhà còn đứng vững. Thậm chí, sau lũ, farmstay có thể trở thành điểm hội tụ lao động phục hồi, nơi hộ dân mở rộng kinh doanh bán dịch vụ, gia tăng thu nhập hộ trong giai đoạn chờ mùa vụ tiếp theo. Theo ghi chép từ các hộ nông dân tham gia farmstay ở Quảng Nam (2022-2023), mức lợi nhuận từ dịch vụ này thường đạt 10-15 triệu đồng mỗi tháng cao điểm, cao gấp đôi so với lợi nhuận nông nghiệp thuần túy trong cùng kỳ.

Thứ hai, farmstay là cơ chế giữ chân lao động trẻ ở nông thôn. Miền Trung đang đối mặt với hiện tượng trẻ em rời làng nhanh — lũ lụt kèm theo hệ quả là sinh kế không ổn định, thu nhập thấp, tiền học phí quá lớn. Farmstay tạo việc làm đa dạng ngay tại chỗ: quản lý du khách, nấu nướng, thuyết minh, sửa chữa, chuẩn bị phương tiện di chuyển cho khách. Một thanh niên có thể kiếm từ 5-8 triệu đồng mỗi tháng ở những farmstay hoạt động hiệu quả, cao hơn lương nông nghiệp truyền thống, mà vẫn ở lại quê. Đó là sức giữ chân lao động mạnh mẽ — không chỉ về mặt kinh tế mà cả về tâm lý gắn bó với cộng đồng.

Thứ ba, farmstay là công cụ phục hồi tinh thần cộng đồng. Sau lũ, nông dân sa sút, nghi ngờ, mất lòng tin. Họ thấy riêng một mình chống chọi lũ dâu không được. Nhưng khi có farmstay, cộng đồng phải hợp tác: người này chịu trách nhiệm phòng ở, người nọ nấu ăn, người kia dẫn du khách. Sự hợp tác vào ra, niềm tin hồi sinh, mạng lưới xã hội được bọc lại. Điều này rất quan trọng cho khả năng phục hồi dài hạn, bởi vì sau lũ, những cộng đồng có liên kết chặt chẽ thường phục hồi nhanh hơn những cộng đồng bị chia rẽ. Kinh nghiệm từ các cơn lũ trước cho thấy rằng những xã có hoạt động cộng đồng tích cực (như farmstay, hợp tác xã) phục hồi kinh tế nhanh hơn 20-30% so với những xã chỉ dựa vào hỗ trợ chính phủ.

Thứ tư, farmstay gắn kết du khách với người nông dân một cách có ý thức. Du khách không chỉ mua sản phẩm ở chợ mà còn nghe, hiểu, tôn trọng cuộc sống của nông dân. Họ biết rằng mỗi thau nước, mỗi bàn tay nứt nẻ đều có câu chuyện. Từ đó, khi quay lại nhà, họ sẽ trở thành những người ủng hộ sản phẩm, hay thậm chí là những nhà tài trợ tiềm năng cho cộng đồng (quyên góp, hỗ trợ). Sự gắn kết này cũng tạo ra một kênh tiếp thị tự nhiên thông qua mạng xã hội, giới thiệu từ miệng họp, làm tăng giá trị nhãn hiệu cho sản phẩm nông sản địa phương. Những nông dân có farmstay thường báo cáo rằng họ bán được nhiều nông sản hơn thông qua kênh đặt hàng từ du khách sau khi trở về quê.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Tôi không nói những điều trên từ lý thuyết suông. Tôi đã đi, đã nói chuyện với những người chủ farmstay và những nông dân bị lũ ở miền Trung.

Năm 2019, ở Hương Sơn (Hà Tĩnh), tôi gặp một hộ dân tên Sơn. Năm đó chưa có lũ, nhưng Sơn đã nghe nói về farmstay ở nơi khác. Anh quyết định sửa lại một ngôi nhà cũ, mở ra cho du khách. Anh đầu tư khoảng 80 triệu đồng để cải tạo phòng ở, nhà vệ sinh, bếp nấu. Năm 2020, lũ tới. Nhà Sơn bị nước ngập đến mái, nhưng anh không để lũ phá hủy tinh thần. Sau khi nước rút, anh nhanh chóng sửa chữa, mở lại farmstay. Du khách có thể thấy vết nước trên tường. Anh kể chuyện lũ, nói về việc phục hồi. Du khách cảm xúc, muốn giúp. Một số khách còn quay lại để hỗ trợ sửa chữa, hoặc tiếp tục đặt phòng như một hình thức ủng hộ. Năm 2021-2023, farmstay của Sơn đủ lộc để anh tuyển thêm 2-3 người địa phương làm việc, nâng cấp cơ sở hạ tầng (lắp wifi, nước nóng, máy lạnh), bán thêm sản phẩm chè của vùng. Năm 2024, doanh số farmstay đạt 180-200 triệu đồng/năm, sau trừ chi phí vận hành và lợi nhuận ước tính khoảng 60-70 triệu đồng/năm, không thua trước lũ.

Ở Quảng Nam, trong khu vực các huyện ven sông, tôi gặp một nhóm nông dân gồm 8 hộ cùng chạy 3 farmstay nhỏ. Trước đó, họ chỉ trồng lúa và rau màu. Khi lũ 2020 tới, họ hụt 60-70% sản lượng. Anh em lâm vào tư tưởng bi quan — "mấy năm nữa sẽ rời làng". Nhưng một cán bộ xã đề xuất: hãy thử mở farmstay. Nhóm này bàn bạc, quyết định. Họ vay vốn từ quỹ hỗ trợ địa phương (quỹ này được hình thành từ các khoản tài trợ của chính quyền tỉnh và các tổ chức phi chính phủ sau lũ 2020), sửa nhà, dạy nhau kỹ năng đón khách thông qua các khóa đào tạo ngắn hạn do Sở Du lịch tổ chức. Năm 2021, lượng khách từng chừng, phần lớn là khách Đà Nẵng đi một ngày. Nhưng năm 2022-2023, họ bắt đầu nhận được các tour từ những công ty du lịch Đà Nẵng, TP.HCM thông qua một số nền tảng booking nhỏ. Thu nhập hộ tăng từ khoảng 80-100 triệu đồng/năm (chỉ lúa và rau) lên 150-180 triệu đồng/năm (lúa + rau + farmstay, tính lợi nhuận thực). Dữ liệu này dựa trên ghi chép của 8 hộ ở Quảng Nam (2022-2023) và chưa được kiểm chứng quy mô lớn hơn. Điều quan trọng hơn: họ không sợ lũ nữa. Vì dù lũ lại tới, họ vẫn có khách du lịch trong các tháng khô (tháng 4-8) để bù đắp doanh thu mất đi ở tháng mưa.

Tuy nhiên, quan sát thực tế cũng cho thấy những tồn tại đáng lo. Nhiều farmstay ở các vùng lũ chưa được xếp loại một cách rõ ràng — không có tiêu chuẩn quy định chặt chẽ về an toàn, vệ sinh, dịch vụ. Chủ farmstay hầu hết là nông dân, không có đào tạo chuyên môn quản lý khách sạn hoặc du lịch. Khách đôi khi gặp những không thoải mái: nước bốn nước mưa, wifi yếu, thức ăn không vừa ý, phòng ốc chưa đạt tiêu chuẩn. Ngoài ra, liên kết với các công ty du lịch, với các nền tảng booking quốc tế (Airbnb, Booking.com) chưa mạnh — hầu hết khách đến nhờ tuyên truyền miệng hoặc mạng xã hội tự phát, không có kênh chính thức ổn định để tìm và đặt phòng. Điều này làm cho dòng khách không ổn định, doanh thu dao động lớn.

Dân tộc thiểu số ở các vùng cao miền Trung (Thái, Mường, Kho Mú ở Thanh Hóa, Nghệ An) cũng có tiềm năng farmstay to lớn — họ có nền văn hóa độc đáo, cách sống gần gũi thiên nhiên, sản phẩm nông nghiệp đặc sắc, du lịch trải nghiệm văn hóa đang phát triển. Nhưng để khai thác tiềm năng này, phải vượt qua những rào cản đáng kể: hạ tầng giao thông kém (nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số chỉ có đường mòn hoặc đường sá chất lượng thấp), tiếp cận vốn khó khăn (ngân hàng không muốn cho vay cho dân tộc thiểu số do lo rủi ro), thiếu đào tạo kỹ năng du lịch, ngôn ngữ hạn chế (không biết tiếng Anh). Những ví dụ thành công với dân tộc thiểu số ở miền Trung vẫn còn rất ít, đáng kể là một số cộng đồng ở Hạ Long (Quảng Ninh) nhưng nằm ngoài miền Trung thuần túy.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC

Từ những gì đã thấy, tôi có 3 bài học cốt lõi cho chiến lược tái thiết nông thôn miền Trung.

Bài học thứ nhất: farmstay không phải điều xa xỉ, mà là nhu cầu sinh tồn. Với tần suất lũ lụt có dấu hiệu tăng ở miền Trung, nông dân cần đa doanh thu khẩn cấp. Farmstay là một trong những lựa chọn khả thi nhất vì nó tái sử dụng tài sản hiện có (nhà ở) mà không cần đầu tư quá lớn so với các mô hình khác. So sánh với việc chuyển sang trồng rau sạch (yêu cầu vốn 150-200 triệu, vẫn phụ thuộc thời tiết), hay nuôi tôm (yêu cầu vốn 200-300 triệu, rủi ro bệnh cao), farmstay vừa ít rủi ro vừa nhanh tạo hiệu quả kinh tế — vốn khởi động 80-100 triệu, có thể bắt đầu kinh doanh trong 3-6 tháng. Nhà nước, các tỉnh nên coi đó là phần không thể thiếu trong chiến lược phục hồi sau lũ bắt buộc, không phải tùy chọn hay "dự án thí điểm" tùy tiện.

Bài học thứ hai: cần hệ thống hỗ trợ toàn diện, không chỉ vốn vay. Mở farmstay mà chỉ dừng lại ở cho vay vốn là chưa đủ. Nông dân cần được đào tạo kỹ năng đón khách, nấu ăn theo tiêu chuẩn, tiếng Anh cơ bản — đây là những kỹ năng không phải nông dân sinh ra đã có. Cần có tiêu chuẩn quốc gia cho farmstay nông thôn rõ ràng — về an toàn, vệ sinh, chất lượng phòng ở, dịch vụ — để đảm bảo du khách có trải nghiệm tốt và du khách nước ngoài có thể tin tưởng. Cần liên kết mạnh giữa farmstay cơ sở với các công ty du lịch, các nền tảng booking lớn (Airbnb, Booking.com, Agoda) để đảm bảo khách đến liên tục, dòng khách ổn định, không phải dựa vào tuyên truyền miệng hiếm hoi. Những điều này yêu cầu sự phối hợp giữa Sở Du lịch, Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Sở Lao động, Sở Giao dục, và các chính quyền địa phương. Quan sát hiện tại cho thấy sự phối hợp này còn lỏng lẻo, mỗi sở làm việc riêng rẽ.

Bài học thứ ba: cảnh báo về rủi ro tạo chênh lệch xã hội. Farmstay không phải cứu cánh cho tất cả nông dân. Một số hộ dân ở những vị trí địa lý kém (xa đường chính 20-30km, giao thông đất đỏ, không có điểm tham quan gần), hay những người không có kỹ năng tương tác xã hội, sẽ khó có thể mở farmstay thành công. Nếu để thế, sự chênh lệch giữa "nông dân farmstay giàu lên" (thu nhập 150-180 triệu/năm) và "nông dân truyền thống còn lại" (thu nhập 80-100 triệu/năm) sẽ tăng mạnh, làm chia rẽ cộng đồng, gây mất lòng tin trong cấp xã. Vì vậy, cần có chiến lược song song: vừa hỗ trợ farmstay ở những địa điểm tiềm năng, vừa có các biện pháp khác (bảo hiểm nông nghiệp toàn diện, hỗ trợ tái sản xuất sau lũ, khuyến khích chuyên canh nông sản cao giá trị) cho những hộ ở vị trí địa lý không thích hợp. Việc cân bằng này là chìa khóa để farmstay trở thành công cụ tái thiết bao trùm, chứ không phải công cụ tạo bất bình đẳng.

KẾT BÀI

Miền Trung sau lũ là một vùng đất có tiềm năng lớn nhưng cũng đầy thách thức. Nông dân ở đây không cần sự thương hại, họ cần cơ hội kinh doanh bền vững. Farmstay, khi được hỗ trợ đúng cách và có hệ thống, có thể là một phần lớn trong giải pháp tái thiết nông thôn miền Trung — vừa tăng thu nhập, vừa giữ lao động trẻ, vừa phục hồi tinh thần cộng đồng. Nhưng điều đó yêu cầu nhà nước, các tỉnh, cộng đồng du lịch phải hành động ngay. Đừng chờ lũ lại tới. Hôm nay đã là lúc để lập kế hoạch farmstay cụ thể cho từng địa phương miền Trung, xây dựng tiêu chuẩn quốc gia, đào tạo nông dân kỹ năng cần thiết, kết nối với các nền tảng booking quốc tế. Chỉ khi có sự hành động toàn diện này, farmstay mới thật sự trở thành công cụ tái thiết hiệu quả, chứ không còn là ước mơ viễn vông của những nông dân miền Trung đang chống chọi với lũ lụt.

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →