Phạm Thanh TùngNhà Hoạch Định

NỐI · Cộng đồng kết nối

NỐIdong-bang-song-hong

Hội thảo quy hoạch nông thôn và cơ hội cho farmstay đồng bằng

Mùa hè năm ngoái, tôi ngồi trong một hội thảo quy hoạch nông thôn tổ chức tại một huyện ven đô Hà Nội. Phòng họp đầy ắp người — cán bộ xã, chủ đất, và

Phạm Thanh Tùng||10 phút đọc

Tư Vấn Chiến Lược

Muốn đi sâu hơn?

Đặt lịch tư vấn 1-1 trực tiếp với Phạm Thanh Tùng.

Đặt Lịch Tư Vấn →

HỘI THẢO QUY HOẠCH NÔNG THÔN VÀ CƠ HỘI CHO FARMSTAY ĐỒNG BẰNG

MỞ BÀI

Tôi vừa rời khỏi một cuộc họp với cấp quản lý huyện ở vùng đồng bằng Sông Hồng. Câu hỏi họ đặt ra thẳng thắn: làm sao để những thửa ruộng phù sa xanh ngát có thể sinh ra doanh thu ngoài mùa vụ? Vấn đề không phải ở lý thuyết. Nó ở ngoài đó, ở những cánh đồng bằng phẳng, nơi nông dân vẫn loay hoay với giá lúa gao dao động, với chi phí đầu vào tăng chóng mặt. Hội thảo quy hoạch nông thôn vừa tổ chức không phải về thêm kênh tưới hay cải giống lúa — nó cốt lõi là về sự chuyển mình. Du lịch nông thôn, farmstay nói riêng, bỗng trở thành câu trả lời mà địa phương đang tìm kiếm. Nhưng cơ hội này không phải tự bung ra. Nó cần quy hoạch đúng, cần sự kết nối giữa chiến lược phát triển nông thôn toàn tỉnh với từng gia trại cụ thể. Đồng bằng Sông Hồng hiện đang ở ngã tư — tiếp tục làm nông thô như vậy hay bước vào con đường tích hợp nông-du lịch?

BỐI CẢNH VÀ SỐ LIỆU

Đồng bằng Sông Hồng bao trùm phần lõi khoảng 320.000 hectare đất canh tác chủ yếu ở Hà Nội và Hải Dương, chiếm gần 30% diện tích nông nghiệp của hai tỉnh này. Đây là vùng bằng phẳng, độ cao 0-5 mét so với mực nước biển, được phủ những lớp phù sa có độ độc lập năng suất tự nhiên cao. Mỗi năm, vùng này thực hiện chủ yếu 2 vụ lúa, vụ 3 rất hạn chế chỉ ở những khu vực có điều kiện tưới tiêu tốt, xen lẫn với diện tích rau màu và hoa. Cơ sở hạ tầng tưới tiêu khá phát triển so với nhiều vùng khác. Nông dân chủ yếu là dân tộc Kinh, với một số lao động di cư từ vùng khác đến để làm thuê hoặc xin trúng đất. Thành phần này không phải lớn về mặt tỷ lệ, nhưng nó phản ánh sự đa dạng vốn con người trong các cộng đồng địa phương.

Hiện tại, tình trạng farmstay và du lịch nông thôn ở vùng này vẫn còn ở giai đoạn sơ khai. Không có số liệu chính thức nào cho thấy có bao nhiêu farmstay hoạt động, lượng khách năm ngoài hay mùa cao điểm là khi nào. Tuy nhiên, nhu cầu từ thị trường rõ ràng. Hà Nội cách vùng này chỉ 30-50 cây số, và nhu cầu của các gia đình trẻ muốn trốn khỏi ô nhiễm thành phố, về sống gần với thiên nhiên và nông trại, là thực tế đang tăng. Thu nhập nông dân hiện vẫn chủ yếu phụ thuộc vào vụ mùa, khoảng 15-20 triệu đồng mỗi năm sau chi phí theo khảo sát nông dân năm 2023, và rõ ràng nhiều hộ có khả năng tiếp cận thị trường du lịch nhưng lại thiếu chiến lược cũng như kỹ năng để khởi động. Hội thảo quy hoạch nông thôn gần đây chính là dấu hiệu cho thấy địa phương bắt đầu nhận thức rõ mục tiêu này.

PHÂN TÍCH SÂU

Tại sao farmstay lại trở nên cần thiết ở đồng bằng Sông Hồng? Câu trả lời nằm ở ba tầng phân tích rõ ràng.

Thứ nhất, nông nghiệp truyền thống không còn đủ sức nâng doanh thu gia đình. Lúa là cây chủ yếu, nhưng giá cả biến động theo thị trường quốc tế, chi phí phân bón, điện nước tăng liên tục. Một gia đình canh tác 2-3 hectare, thực hiện 2 vụ lúa chủ yếu, tính cả rau màu, với năng suất 5-6 tấn lúa mỗi hectare mỗi vụ, có thể thu doanh thu brutto khoảng 18-20 triệu đồng mỗi năm. Tuy nhiên, sau khi trừ đi chi phí phân bón, thuốc bảo vệ thực vật, điện nước, nhiên liệu, công lao động, lợi nhuận thực tế chỉ còn khoảng 10-15 triệu đồng mỗi năm. Đó là con số khó giữ gia đình lớn, khó đủ để đầu tư nâng cấp hay tích lũy vốn. Nông dân cần thêm luồng thu nhập bổ sung mà không cần phải rời bỏ đất đai hoặc chuyển đổi hoàn toàn mô hình canh tác. Farmstay mở ra khả năng này bởi vì nó tạo ra doanh thu thêm từ những tài sản hiện tại: nhà ở, không gian sân vườn, sản phẩm nông sản tươi, và kiến thức canh tác.

Thứ hai, vị trí địa lý là lợi thế cục bộ nhưng hiện vẫn bị lãng phí và không được khai thác. Sông Hồng, Hải Dương nằm vành đai gần Hà Nội. Mười năm trước, khách du lịch phải đi xa để thấy ruộng lúa thực sự. Bây giờ, khách không muốn đi xa quá — họ muốn cách Hà Nội 1-2 giờ xe, tức là vùng này vừa vặn. Nhưng hiện tại, không có nhiều farmstay chất lượng, có tiêu chuẩn, có dịch vụ tốt nào cả. Cơ hội này sẽ không bao giờ quay lại nếu chúng ta không nắm bắt trong 2-3 năm tới, khi các farmstay chất lượng cao từ các tỉnh khác mở rộng và chiếm hết thị trường.

Thứ ba, quy hoạch nông thôn mới nhân với một cơ hội không tùy ý. Khi các huyện, xã lên kế hoạch phát triển bền vững, nếu farmstay được nhúng vào từ sớm, nó sẽ được hỗ trợ về cơ sở hạ tầng, tiếp cận vốn hỗ trợ, đào tạo kỹ năng, và bảo vệ môi trường. Nếu không lên kế hoạch, farmstay sẽ mọc lên rời rạc, không thể tạo thành chuỗi giá trị, không thể cộng hưởng. Ví dụ cụ thể có thể thấy ở Hữu Phong, Yên Thái, Bắc Ninh, nơi các farmstay được quy hoạch tập trung tạo cụm du lịch nông thôn, doanh thu bình quân mỗi gia trại tăng từ 20-30% năm đầu lên 50-80% trong 3-4 năm tiếp theo so với hoạt động lẻ tẻ không có chiến lược.

THỰC TẾ TRÊN MẶT ĐẤT

Tôi đã đi thực địa vào mùa thu, khi lúa vàng ươm. Ở một xã gần Thanh Hóa (biên giới Hà Nội-Hải Dương), tôi gặp một gia đình nông dân tên là ông Minh. Ông có 3 hectare, canh tác lúa và rau. Người vợ nấu cơm ngon, có những công thức nấu chua cay vị Đồng Bằng độc lạ. Cách đây hai năm, ông mở một farmstay nhỏ — 3 phòng, mỗi phòng cho 4 khách, khả năng lấp đầy tối đa là 12 khách một đêm. Năm đầu tiên, ông chỉ tiếp khoảng 200 khách, tương đương 50 đêm/năm hay 13% tỷ lệ lấp đầu. Năm ngoái con số này lên đến 600 khách. Tôi hỏi tại sao tăng mạnh vậy. Ông Minh cười: "Sau hội thảo huyện, chúng tôi biết đăng ký trên Booking, làm hợp đồng rõ ràng, và có người huyện giới thiệu khách". Tính toán sơ bộ, với doanh thu từ farmstay khoảng 100-150 triệu đồng mỗi năm (tính mức giá 300-500 nghìn/đêm), farmstay chiếm khoảng 35% tổng thu nhập gia đình, phần còn lại vẫn từ nông nghiệp. Ông vừa bắt đầu dạy khách làm bánh chưng theo cách truyền thống — một dịch vụ phụ trợ mới mang lại 10-15% doanh thu thêm.

Nhưng tôi cũng gặp một gia trại khác — người chủ có 2 hectare nhưng không có kế hoạch gì cả. Anh ta nói: "Mình nghe nói farmstay kiếm tiền, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Chi phí xây dựng phòng mỗi cái cũng phải 5-10 triệu, nếu làm 3 phòng thì 15-30 triệu. Chủ yếu là sợ không hiểu luật, không biết coi công khách, không biết cách đăng ký thuế, cấp phép gì đó". Đó là cái sợ phổ biến. Nhiều nông dân hiểu được tiềm năng nhưng lại không dám bước vào vì lo lắng về mặt pháp lý, chi phí khởi động, cạnh tranh từ các farmstay lớn. Hội thảo quy hoạch phải giải quyết vấn đề này bằng cách tạo thành nhóm học tập, có mentor từ các farmstay thành công như ông Minh, có hỗ trợ luật pháp cụ thể, hỗ trợ vốn vay ưu đãi, và bảo vệ thị trường địa phương cho các gia trại nhỏ.

Nhận xét của tôi về ngoài đó: đất đai, phong cảnh, nông sản tươi, và con người chân thành — tất cả đều có mặt. Cái còn thiếu chỉ là cái dây buộc, cái kế hoạch, cái chiến lược toàn tỉnh để ghép những mảnh ghép này lại với nhau, cùng với những hỗ trợ thực tế về tài chính, pháp lý, và kỹ năng kinh doanh.

GÓC NHÌN CHIẾN LƯỢC

Hội thảo quy hoạch nông thôn hiện tại là cơ hội. Nhưng nếu nó chỉ dừng lại ở lý thuyết, nó sẽ vô ích. Tôi thấy hai điểm cần chú ý nhất.

Thứ nhất, farmstay không nên được nhìn là phụ lục của du lịch, mà là thành phần cốt lõi của chiến lược nông thôn toàn tỉnh. Nó phải được kết nối với bảo vệ đất phù sa, với bảo tồn phương pháp canh tác truyền thống, với giáo dục về nông nghiệp cho thế hệ trẻ. Khi farmstay trở thành cửa sổ để khách hiểu rõ Đồng Bằng, giá trị của canh tác lúa sẽ được nâng cao, và những người trẻ sẽ ít bỏ nông hơn. Đây là lợi ích xã hội dài hạn mà không thể đo bằng tiền.

Thứ hai, quy hoạch phải cụ thể về hỗ trợ tài chính và kỹ năng. Tôi không nói về vay vốn ưu đãi — dù quan trọng — mà về việc huấn luyện trực tiếp và kỹ năng mềm. Nông dân cần biết cách quản lý khách hàng, cách vệ sinh an toàn thực phẩm khi phục vụ khách (tuân thủ quy định của bộ Y tế), cách tìm kiếm khách qua các nền tảng booking như Booking.com hay Airbnb, cách xây dựng thương hiệu cho farmstay của riêng mình. Cần có những nhóm khởi sắc trong mỗi xã, nơi các gia trại có thể học hỏi lẫn nhau, chia sẻ kinh nghiệm, cùng giải quyết vấn đề. Một nông dân riêng lẻ không bao giờ có thể học hết những kỹ năng này, nhưng một nhóm 5-10 gia trại có thể.

KẾT BÀI

Hội thảo quy hoạch nông thôn ở đồng bằng Sông Hồng không phải là sự kiện hành chính thông thường. Nó là dấu hiệu rằng địa phương bắt đầu nhìn nhận rõ con đường phía trước: nông thôn không thể dựa vào nông nghiệp truyền thống thuần túy nữa, nhưng nó có thể dựa vào sự tích hợp thông minh giữa nông nghiệp bền vững, du lịch nông thôn, và giáo dục. Farmstay là một hình thức tích hợp này, nhưng nó không phải là giải pháp duy nhất hay cho tất cả hộ dân. Farmstay phù hợp với những người nông dân có vốn sẵn 200-300 triệu, sẵn sàng học hỏi kỹ năng mới, nằm gần đường giao thông chính, và có ý thức bảo vệ môi trường. Đất phù sa, nước sạch, sản phẩm tươi, con người chân thành — tất cả đều sẵn có. Bây giờ cần phải bước vào với kế hoạch cụ thể, rõ ràng, có lộ trình từng năm, có mục tiêu đo lường được, và thực thi với kiên trì. Cơ hội này không chờ mãi được.